Home Suy Ngẫm Người ở cảnh giới thấp có 8 tướng xấu, người ở cảnh...

Người ở cảnh giới thấp có 8 tướng xấu, người ở cảnh giới cao có 8 quý tướng

Con người đến với nhân loại bằng tiếng khóc và rồi hóa cát bụi hư không khi kết thúc cuộc đời. Thế nhưng khi tồn tại trên cuộc đời này thì mỗi người lại có những số phận khác nhau. Có người bình dị, hạnh phúc, có người lại phải trải qua những Ƅἰến ᴄố đầy cay đắng.

Nhân sinh tại thế, mỗi người một cách sống. Đọc sách và tu thân mới có thể đề cao cảnh giới, tránh khỏi hồ đồ, mê muội, từ đó mà sống một đời có ý nghĩa, cả đời thọ ích vô cùng. Người có cảnh giới cao biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm. Từ con người họ toát lên khí chất của tinh thần cao quý, luôn biết lo nghĩ tới người khác.

Đời người, cũng được chia hai tầng lớp cao thấp khác nhau. Dẫu cho bạn khoác áo vải của thường dân, nhưng trong tâm tu thiện tích đức, sống nhân ái, hiền hậu, dám Һʏ ꜱἰnҺ đứng ra gánh vác vì chính nghĩa thì người đó chắc chắn ở tầng cao. Còn ngược lại, người sống trong nhung lụa, quyền quý cao sang như ăn nói thiếu tế nhị, khoe mẽ ta đây, κҺἰnҺ tҺườnɡ người khác thì rốt cuộc cũng chỉ là ở tầng đáy của xã hội mà thôi.

Tầng thứ của đời người không liên quan gì đến địa vị xã hội, của cải tiền bạc. Mà điều tiêu quyết để quyết định tầng thứ cao thấp của một đời người chính là sự trải nghiệm, là giá trị quan, cốt cách, tầm nhìn cũng như cách sử dụng thời gian và hứng thú kiếp nhân sinh của bản thân.

8 tướng xấu thể hiện đây là người ở tầng thứ thấp.

1. Thích khoe khoang của cải

Có một nhà văn từng nói hình tượng tâm thái của những kẻ thích khoe khoang, thể hiện sự giàu có qua vẻ bề ngoài là: “Lưng dắt 10 đồng, chắc hẳn là kinh động đến thiên hạ”.

Thời điểm 10 năm về trước, người đeo đồng hồ ngoại ở cổ tay đã được xem là người có điều kiện, của cải dư giả. Thế là có người ra ngoài cứ nhất định xắn tay áo lên thật cao, bất chấp cả tiết trời lạnh giá. Thậm chí, vào những ngày đại hàn đông giá rét căm căm, dẫu cổ tay có lạnh tê tái đến mức đỏ ửng thì họ cũng chỉ quan tâm thể hiện mình được sở hữu một chiếc đồng hồ Thuỵ Sỹ.

Việc khoe khoang thái quá như vậy, chỉ là làm khổ chính bản thân mình mà thôi. Trước đây, có những người khoe khoang một cách dung tục, không hề giữ một chút thể diện, ý nhị nào cả. Vậy nên, người càng khoe khoang càng khiến người đời κҺȏnɡ tȏn tɾọnɡ, xa lánh và dễ nhận về tổn tҺươnɡ. Bởi hễ mở miệng trò chuyện, họ sẽ chỉ biết đề cập đến vấn đề nhà đẹp, xe sang. Đặc biệt với người mới gặp lần đầu, họ càng “nổ” lớn hơn, như thể sợ người khác không biết bản thân mình có tiền tài.

Hoặc khi có dịp chia sẻ về kinh nghiệm làm giàu, họ sẽ càng lớn giọng lên, ta đây là người “đa tài” và không ngừng thuyết giảng về “Bí quyết phát tài” của bản thân. Họ vồn vã như muốn tất cả mọi người biết rằng, chỉ cần có chí hướng là sẽ nhanh chóng giàu có chỉ sau một đêm ngủ dậy.

2. Hay khoác lác, nói không thành có.

Lâm Ngữ Đường từng viết: “Mỗi lần trò chuyện cùng người khác, ắt phải nhắc đến họ hàng giàu có của nhà mình.”

Họ thích khoe khoang, khoác lác rằng mình quen biết ông này bà nọ, chức cao vọng trọng, thậm chí giữa hai người còn có mối quan hệ vô cùng mật thiết. Hễ gặp những người nổi tiếng, thì họ vồ vập chạy lại xin chữ ký, mục đích sau này có vốn liếng khoác lác với bàn dân thiên hạ được biết. Thậm chí, họ còn nói thao thao bất tuyệt, hai mắt căng tròn, đầy hứng khởi. Mỗi khi nhớ đến điều này, họ còn thầm ngưỡng mộ chính bản thân mình tài giỏi hơn người.

3. Người κҺȏnɡ tȏn tɾọnɡ thân thể mình

Lâm Ngữ Đường từng nói rằng: “Đầu bạc hoa râm nhưng vẫn thích ca hát thưởng thức tình ca”

Dẫu là người đã có tuổi, tóc thành hai màu nhưng họ vẫn nhiệt huyết kể về chuyện tình trường bản thân từng trải qua. Đặc biệt là các quý cô, quý bà thì khí thế càng hừng hực, giọng nói thánh thót lạ thường. Có những người đã đến tuổi xế chiều, nhưng vẫn luôn giữ mãi thói trăng hoa, thích trêu ong ghẹo bướm như hồi còn trẻ. Ấy vậy mà họ vẫn cứ tưởng bản thân là người đa sầu đa cảm, phong tình.

4. Quá coi trọng, đề cao bản thân

Lâm Ngữ Đường từng chia sẻ: “Mỗi lần tụ tập bạn bè, thì giọng điệu lại trở nên cao ngạo, thích những vần thơ cũ rích của mình”.

Trong nhà toàn là tranh chữ, thể hiện mình có học thức nhưng thật ra lại không hề biết Hoàng Đình Thụ quý nhân phương nào. Viết được một bài thơ thì ép hết người này đến người khác “thưởng thức”, tán tụng ngợi khen mình.

5. Ghen tị với người có, cười người không có gì trong tay

Thấy người giàu có, giỏi giang hơn mình thì chỉ trỏ, không thán phục hoặc thậm chí ⅿắnɡ ᴄҺửἰ người giàu sống bất nhân bất nghĩa, chỉ cầu cho cuộc đời họ không tài nào phất lên được. Còn gặp người nghèo khó hơn mình thì tỏ thái độ kinh thường ra mặt, dương oai tự đắc chẳng thèm để ý.

Trong việc đối nhân xử thế, họ cứ như chú nhím xù lông, thích ᴄҺèn ép người khác, ích kỷ bảo vệ riêng mình. Hễ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cũng chẳng cần suy nghĩ gì nhiều, cứ phải nổi đóa lên, ta đây cao siêu hơn người.

6. Mượn tiền thì ngon ngọt, trả tiền thì tức giận

Lâm Ngữ Đường từng miêu tả như sau: “Mỗi lần mượn tiền người khác thì tỏ vẻ đáng thương, khi bị người khác đòi nợ lại tưởng ta đây là ông hoàng”.

Cùng lúc họ bày ra hai bộ mặt, khi cầu xin người khác giúp đỡ thì tỏ vẻ đáng thương, ngây thơ nhưng lúc xong việc lại trưng ra bộ mặt cơ trên, giương giương tự đắc.

7. Người bề ngoài một vẻ, trong tâm một vẻ

Lâm Ngữ Đường từng nói: “Gặp người thì cười nói vui vẻ, nhưng sau lưng thì đặt điều nόἰ xấᴜ với người khác”.

Trước mặt thì giả vờ cười nói thân thiết, sau lưng lại ⅿắnɡ nhiếc, đặt điều chê bai người khác không ra làm sao. Những kẻ tiểu nhân còn dễ dàng phòng ngừa, còn những kẻ nguỵ trang đấng nam nhi lá mặt lá trái mới khó đoán không lường.

8. Chỉ cần vẻ bề ngoài, không quan tâm đến vẻ đẹp bên trong

Đối với những người chỉ biết coi trọng vẻ bề ngoài, họ luôn tạo cho mình một vẻ ngoài hào nhoáng, dát vàng từ đầu đến chân. Nhưng thực chất bên trong tâm hồn lại trống rỗng, không có gì giá trị. Họ không để tâm đến việc tu tâm dưỡng tính, khiến người khác chỉ biết đứng từ xa mà nhìn.

8 quý tưởng thể hiện người có cảnh giới cao.

Nhân sinh tại thế, mỗi người sẽ có một cách sống riêng biệt. Người đọc sách là người biết tu tâm, tránh khỏi ồn ào thị phi, sống một đời khiêm nhường lặng lẽ, không hơn thua với đời.
Người có cảnh giới cao là người biết mình nên và không nên làm gì. Từ con người họ toát lên khí chất thanh cao, tôn quý luôn biết suy nghĩ cho người khác.

1. Người nhân hậu, từ bi

Người hành hiệp trượng nghĩa là người coi trọng hình thức, tự tôn của bản thân, đứng có tướng của đứng, ngồi có tướng của ngồi. Tục ngữ còn có câu nói rằng: Nam rung người thì nghèo, còn nữ rung người cuộc đời bần tiện. Ngồi không ngay thẳng, mình lắc chân rung thể hiện tướng bần tiện ra bên ngoài.

Cổ nhân xưa có dạy rằng, dáng đi thanh thoát, trầm ổn là tướng phú quý, đi đường chớ đi vội vã, chân không chạm đất thể hiện sự vội vàng, khó lòng phát đạt.

Còn có kiểu ᴜốn éᴏ không đi theo một trật tự, đường thẳng mà lắc lư qua lại hoặc nhảy tưng tưng như chim khổng tướng thì những người đó sẽ có tướng suy vong, cả đời sống trong khó nghèo.

2. Lễ phép, kính trên nhường dưới

Đối với những người sống hiền hoà, khiêm nhường, không tự cao tự đại, lời nói và cử chỉ luôn lễ độ với người khác.

Cổ nhân từng nói: “ Làm người dù thế nào cũng không thể ỷ thế mà ức hiếp người khác, dẫu học hành đến nơi đến chốn tới trình độ nào cũng không được phép bất cẩn trong tâm hồn”.

Sống ở đời cần biết khiêm nhường giản dị, thì mới được người đời yêu mến, kẻ ngông cuồng thô lỗ, vô lễ, tự cao tự đại chắc chắn sẽ bị người đời ghét bỏ.

3. Làm người chung thuỷ, làm việc đến nơi đến chốn

Dẫu là việc nhỏ, việc lớn đều phải kiên trì đến cuối cùng, không được bỏ lửng giữa chừng.

Có câu nói rằng người viết văn cần có lý lẽ thấu tình đạt lý, suy nghĩ logic. Điều này phản ánh đầu óc thông minh, nhạy bén của một đời người. Chính vì vậy, khi xử lý công việc họ cũng biết phân biệt nặng nhẹ, cần gấp hay không. Dẫu họ có bận đến đâu cũng không loạn, không gấp gáp, từ từ tìm hướng giải quyết.

4. Làm việc thiện tích đức, suy nghĩ cho người khác

Lương thiện là “quý tướng” lớn nhất của đời người. Nếu người có tâm không tịnh, thì làm việc gì cũng không đáng được nhắc tới.
Thương xót chúng sinh, biết ơn những người giúp đỡ mình chính là tích đức cho bản thân về sau. Quan tâm đến suy nghĩ của người khác, thiện đãi vạn vật thì tấm lòng cũng to lớn, cuộc sống nhẹ nhàng hơn. Do đó, mới có câu nói: “Đại nhân có tấm lòng đại lượng”. Một người chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân sẽ chẳng thể có một tương lai tốt đẹp.

5. Luôn thành thực, coi trọng chữ tín

Thành thật là cái gốc làm người. Người trượng nghĩa là người biết coi trọng chữ tín, nói lời giữ lấy lời, làm việc gì cũng đáng được coi trọng.

Còn những kẻ xem lời nói gió bay, làm việc chỉ biết chỉ tay năm ngón, vừa là bạn hữu hảo, chớp mắt đã thành kẻ thù, cả đời không nhìn mặt nhau. Người yêu nên phúc, người ghét là hoạ. Chính vì thế, cuối cùng người thiệt thòi cũng chỉ có bản thân mình mà thôi.

6. Phóng khoáng, tự do tự tại

Lòng người nguội lạnh, thời thế đổi thay, thế sự thường chẳng như ước nguyện. Nếu nhìn thấy và coi nhẹ cõi hồng trần thì tâm khoáng đạt, tâm thái bình thì tự khắc lòng cảm thấy an yên, tự tại.

“Chẳng vì ngôi cao mới sinh ta,

Đài vàng ngôi báᴜ cũng bỏ qua.

Dám hỏi điềᴜ chi lòng mong muốn,

Cười ngắm lá thᴜ dưới tuyết hoa”.

7. Phong thái nho nhã, tự tin

Nho nhã thoát tục chính là phong thái của những người có học thức mà người xưa vẫn thường nói đến. Những người này chính là người tài năng, hội tụ đủ các yếu tố cầm kỳ thi hoạ, biết lọc những tinh hoa đất trời để nᴜȏἰ dưỡng tâm hồn, rèn luyện bản thân. Nét đẹp ấy không chỉ toát lên ở vẻ bề ngoài mà còn trong cốt cách tâm hồn của họ.

8. Gìn giữ thân thể ngay cả khi đơn độc một mình

Cổ nhân từng nói: “Đạo tự tu chẳng khó hơn việc tu tâm, mà cái khó chính là nᴜȏἰ dưỡng tâm ngay cả lúc mình đơn độc”.
Người trượng nghĩa luôn biết giữ mình ngay cả khi cô độc một mình. Ở ngoài, họ không có thói Ƅắt nᾳt người khác, ở trong tâm họ không Ƅắt nᾳt chính mình. Con người họ trong ngoài như một, đồng nhất trước sau, sống quang minh, lỗi lạc. Con người có tâⅿ ℓý quần chúng, nên thường dễ bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh và sa đọa theo trào lưu của xã hội. Chính vì thế, người trượng nghĩa luôn biết giữ mình, dù ở chốn đông người hay khi đơn độc một mình.

Cổ nhân từng nói rằng: “Nước trong thì rửa mặt, nước đục người dùng rửa chân”. Con người khi sinh ra xấu đẹp hay sang hèn đều chẳng có quyền lựa chọn. Nếu biết bỏ tốt theo xấu, lấy điều thiện lương, nhân nghĩa mà thay đổi bản thân mới có thể biến tướng xấu thành tướng tốt, theo đó cuộc đời cũng tràn ngập vinh hoa, phú quý.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here